“Phát cháo cứu tế hay cứu nạn, Tống đại nhân đều tự mình làm lấy. Dân gặp nạn không biết lấy gì báo đáp, thường đem đồ trong nhà tặng lại. Giai thoại ấy trong kinh thành ai mà chẳng biết?”
“Thần thiếp từng thấy chiếc quạt của Tống muội muội, thêu thùa tuy tinh xảo, nhưng chất liệu và tơ chỉ lại rất bình thường…”
Ta còn chưa nói xong, Khương Chi Chi đã cắt ngang:
“Đã là bình thường, vậy Tống Đáp ứng dựa vào đâu mà bắt ta bồi thường tám mươi lạng? Rõ ràng là thấy ta không hiểu biết, muốn lừa tiền ta!”
Nhưng nàng ta vừa nói xong, trong điện đã có người bật cười khinh miệt.
Ta nâng chén trà lên, không nói thêm lời nào.
Tiêu Hành nhận ra có điều không ổn, nhưng trong điện đã vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Có kẻ gan lớn trực tiếp lạnh lùng lên tiếng:
“Chiếc quạt của Tống Đáp ứng là kết tinh của lòng dân, là nơi tụ hội công đức. Nếu đổi lại là ta, thứ như vậy cho dù tám trăm lạng cũng không bán.”
Sắc mặt Khương Chi Chi càng lúc càng trắng bệch.
Tiêu Hành thấy người trong lòng bị mọi người oán trách, vừa đau lòng vừa tức giận nhưng lại không thể làm gì.
Trong tầm mắt dư quang, ta thấy rõ cơn giận bị hắn giấu dưới chân mày, trong lòng không kìm được cười lạnh.
Bây giờ đối với hắn, Khương Chi Chi chỉ là một Quý nhân thất lễ trước điện, không được coi trọng.
Còn ta, lại là Thẩm Quý phi được hắn sủng ái suốt ba năm, ân sủng độc nhất.
Một lúc lâu sau, Tiêu Hành mới gượng gạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289446/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.