Ta ngẩng mắt nhìn mẫu thân, bà tuy đang mỉm cười, nhưng nỗi lo trong mắt không thể giấu được ta.
Hai mươi năm trước, Bắc Cương khắc nghiệt giá lạnh, dị tộc lại làm loạn dữ dội, trong kinh không một ai dám nhận trách nhiệm.
Chỉ có một tiểu tướng đứng ra, dứt khoát dẫn ba nghìn binh sĩ tiến về phía Bắc.
Người đó chính là phụ thân.
Ông nói rằng tướng sĩ không phân cao thấp, đều gánh vác trọng trách hộ quốc như nhau.
Ăn mặc ở đi lại đều cùng binh sĩ, không hề có chút ngạo khí của quan kinh thành.
Phụ thân đã đ.á.n.h ra một khoảng trời riêng nơi biên cương.
Sau đó, con cháu Thẩm gia, không phân tuổi tác, không phân nam nữ, đều bị phụ thân đưa đến Bắc Cương rèn luyện.
Ngay cả muội muội nhỏ hơn ta ba tuổi cũng bị phụ thân dẫn ra chiến trường.
Duy chỉ có ta, vẫn luôn ở lại kinh thành, sống trong nhung lụa an nhàn.
Ta không trả lời câu hỏi của mẫu thân.
Ta đứng dậy, quay lưng về phía bà.
“Mẫu thân không cần trấn an con. Gần đây biên cương liên tiếp truyền về tin khẩn, e rằng chẳng bao lâu nữa lại bùng nổ chiến sự.”
Mẫu thân trầm mặc, ta lại tiếp tục nói:
“Mẫu thân, nếu chiến sự nổi lên, đến lúc ấy lương thảo do bệ hạ phê chuẩn, chúng ta tuyệt đối không được dùng.”
Mẫu thân kinh hãi, ta xoay người bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.
Dưới đại điện u ám, chỉ còn lại đôi mắt đỏ ngầu của ta.
3
Sai người lui hết những cung nhân đang trực, ta một mình đứng trước cửa sổ.
Dã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289444/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.