Edit: Siu Nhơn MèoLời này của Lục Uyên, đại khái là lời mà nó muốn nghe nhất trong suốt ba năm qua.Hai trăm mười, là chuyện công.
“Không ăn sao?” Thẩm Ngôn buồn bực, hai người Hạ, Trình ngồi phía dưới nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, tay cầm đũa rục rịch, thế nhưng không có động tác gì, “Không hợp khẩu vị à?”
Hạ Tử Du cười khan: “Hợp khẩu vị, hợp khẩu vị.”
Lục Uyên nhíu mày, nhìn vào hai vị trí trống bên tay phải y: “Quản gia, dư ra hai bộ bát đũa rồi…”
“Lục gia, không nhiều, không nhiều đâu ạ…” Hạ Tử Du cười đến mức khuôn mặt cũng cứng lại, trong tâm lại sốt ruột không tả nổi, người đâu? Sao vẫn còn chưa tới?!
Lục Uyên híp lại đôi mắt hẹp dài: “Các ngươi đây là muốn mang người đến tịch thu nhà của ta?”
Nghe thấy lời này, hai tay quản gia run rẩy, khiến mấy ly rượu va vào nhau.
Trình Dục và Hạ Tử Du liếc mắt nhìn nhau, vội vàng lắc đầu, bọn họ lấy đâu ra lá gan này?
Một phút làm thần tử, cả đời làm thần tử. Càng đừng nói đến kiểu quân chủ như Lục Uyên, cho dù quân chủ tay không tấc sắt bọn họ cũng không dám lỗ mãng.
Thẩm Ngôn thoáng sáng tỏ trong lòng, hai người Trình, Hạ dám dẫn người đến khi chưa có sự đồng ý của bọn họ, nghĩ thế nào thì cũng chỉ có một khả năng như vậy mà thôi.
“Gia, nơi này cách kinh thành cũng không gần nhỉ?” Lúc đầu Thẩm Ngôn cũng không nghĩ đến Lục Kiêm, cảm thấy làm cách nào cũng không thể chạy đến đây kịp trong khoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-quan-di-ve/1355158/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.