*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Siu Nhơn MèoÔng lão sửng sốt vài giây, đột nhiên cười to nói: “Vậy thì chúc hai vị công tử đầu bạc răng long.”Một trăm hai mươi bảy, có gia thất.
“Hoàng thượng, lời hôm qua Người nói là ý gì ạ?”
“Hừm, phải gọi là gia.” Lục Uyên vung quạt, rất ra dáng công tử nhà phú quý quyền thế.
“Gia…” Thẩm Ngôn vội vàng nhìn xung quanh, phát hiện bốn phía đều vô cùng náo nhiệt, mà bởi vì quá náo nhiệt, cho nên không có ai nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ.
Lục Uyên vòng lấy cổ hắn: “Gọi thêm tiếng nữa?”
“Gia.” Da mặt Thẩm Ngôn mỏng, thế nhưng vì là Lục Uyên yêu cầu nên cũng chỉ có thể mềm nhũn gọi một tiếng.
“A Ngôn ngoan.” Lục Uyên khoác vai hắn, “Hôm nay gia dẫn ngươi đi dạo kinh thành.”
“Bây giờ ở kinh thành có nhiều người vậy sao ạ?” Bị đoàn người xô đẩy, Thẩm Ngôn phát hiện bọn họ không bị chú ý, bởi vì có quá nhiều người, cho nên tất cả mọi người đều là đụng vai nối gót, làm gì còn có lòng để ý đến hai người đang mờ ám kề vai sát cánh.
“A Ngôn không biết?”
Thẩm Ngôn mờ mịt lắc đầu, hắn với Doãn công công vội xử lí cho xong việc của Đức phi, đã sớm không còn biết hôm nay là ngày nào. Nếu như phải nói đến, thì hôm nay là ngày trước khi Thái hậu khởi hành đến đất phong của Quy vương hai ngày.
“Hôm nay là Thất tịch khất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-quan-di-ve/1355129/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.