Editor: LunaYang97
Tạ Nghiên tỉnh lại, khóe mắt bị ngón tay thô ráp vuốt ve.
“Mơ thấy cái gì?” Hoắc Duyên Niên nhìn rất tỉnh táo dáng vẻ dường như không có ngủ.
Sau đó Tạ Nghiên mới nhận ra rằng anh đang khóc, còn Hoắc Duyên Niên đang lau nước mắt cho anh.
“Em…” Tạ Nghiên vừa mở miệng, nhưng lại phát hiện giấc mộng vừa rồi đã bị một tầng màn che che kín, “Em không nhớ…”
“Hôm nay em suy nghĩ nhiều quá.” Nhìn thấy Tạ Nghiên xuất thần. Hoắc Duyên Niên đau lòng, kêu Tạ Nghiên dựa vào chính mình, khống chế dùng sức ấn huyệt thái dương, “Thoải mái không.?”
Tạ Nghiên gật đầu, rũ mắt xuống không nói gì, vừa rồi anh đang nghĩ đến giấc mộng. Anh không nhớ ai đã xin lỗi trong giấc mơ?
Nửa đêm, hai người tựa vào nhau, nhìn ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài qua cửa sổ, bầu trời dần dần nổi lên những bông tuyết mịn, mơ hồ, hư ảo mà yên tĩnh.
"Tuyết rơi..." Tạ Nghiên lầm bầm, người dựa vào không đáp lại, Hoắc Duyên Niên nắm lấy hai tay của anh, hơi quay đầu lại, không biết Hoắc Duyên Niên đã ngủ từ lúc nào.
Tạ Nghiên ngẩng đầu đưa tay xoa cằm Hoắc Duyên Niên, dựa vào người anh tiếp tục nhìn ra ngoài, lờ mờ cảm thấy giấc mộng vừa nổi lên lại chìm xuống đang nói cho anh biết sự thật.
Khi bình minh ló dạng, Hoắc Duyên Niên tỉnh dậy trong tư thế ngủ quen thuộc của mình, ôm Tạ Nghiên trong tay.
“Có muốn ra ngoài ngắm tuyết không?” Tạ Nghiên cảm nhận được động tác của Hoắc Duyên Niên, liền biết anh đã tỉnh nên ngẩng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-phan-dien-trong-van-cau-huyet-ket-hon/1854673/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.