Editor: LunaYang97
Sau cú ngã như vậy, Tạ Nghiên lại bị thương ở eo, ngày hôm sau lại bị Hoắc Duyên Niên bế lên xe của. Anh vô cùng nghi ngờ liệu Hoắc Duyên Niên có coi anh như một cục tạ mà nâng không.
"Hai buổi sáng này bác sĩ Nghiêm sẽ qua để xoa bóp cho cậu." Hoắc Duyên Niên ngồi ở ghế phụ, nghiêng đầu nhìn Tạ Nghiên đang ngồi sấp phía sau, không khỏi uốn cong miệng.
Tạ Nghiên yếu ớt trả lời, tối hôm qua Hoắc Duyên Niên đưa anh lên giường, liền có chút đau, sau đó, Hoắc Duyên Niên nhờ quản gia tìm thuốc dán rồi đắp lên.
Thuốc dán có mùi rất khó chịu, Tạ Nghiên đã bất chấp tất cả, để Hoắc Duyên Niên ôm anh ngủ, sáng nay hai người thức dậy với mùi thuốc dán, buổi sáng khi bác sĩ Nghiêm xoa bóp cho anh, người hầu đưa tất cả mền và khăn trải giường đi giặt sạch.
Cũng không biết khi nhìn thấy bộ dáng anh ngồi đều không ngồi được, mẹ của nguyên chủ sẽ nghĩ về anh và Hoắc Duyên Niên như thế nào.
Tạ Nghiên nằm ở ghế sau liếc mắt một cái, chiếc xe lái êm ru, có thể ngủ một chút. Đánh một giấc ngủ ngon, và Tạ Nghiên đã không thức dậy ngay cả khi xe dừng lại.
Hoắc Duyên Niên nghiêng người vào trong xe, liếc nhìn bờ mông cong vút của Tạ Nghiên, dùng ngón tay chọc vào eo anh.
"Đau quá!!" Tạ Nghiên mở mắt ra liền nhìn thấy thủ phạm.
Tạ Nghiên tức giận trừng mắt nhìn anh ta, Hoắc Duyên Niên thấy buồn cười, không khỏi cười thầm.
Với một nụ cười như vậy, Tạ Nghiên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-phan-dien-trong-van-cau-huyet-ket-hon/1854608/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.