Trong rừng sâu, Ngụy Thúc Nha nhận ra điều bất ổn, lập tức cất lời nhắc nhở, thế nhưng, chúng quân sĩ nghe vậy, đều lộ vẻ không thể tin được. Một vị quân đoàn trưởng trong số đó càng bản năng cất lời: "Làm sao có thể như vậy, toàn bộ Giới Dụ Hằng chưa từng nghe qua có trận pháp như thế, Ngụy tướng quân, ngài sẽ không phải là......"
Lời hắn chưa dứt đã bị một vị quân đoàn trưởng khác thô bạo ngắt lời: "Đồ ngu! Hãy xem tu vi hiện tại của ngươi và lượng Cương nguyên còn lại, mau chóng tấn công đi! Không giết được bọn chúng, chúng ta chỉ có thể chờ chết mà thôi!"
Lần này tất cả mọi người đều đã phản ứng lại, toàn bộ xông về phía đối thủ của mình. Thế nhưng, đã trì hoãn lâu như vậy, tu vi của bọn họ đã bị áp chế xuống thêm một cảnh giới nữa, mà quân sĩ Bình Nguyên Thành lại tăng lên không ít. Khoảng cách giữa hai bên lúc này càng lớn hơn. Vừa khai chiến, đại quân Vọng Giang Thành đã rơi vào thế hạ phong, thậm chí không ít võ giả cảnh giới Dung Thiên, Thiên Cương đã bị trực tiếp chém giết. Trên chiến trường, tiếng nổ vang ầm ầm không dứt, từng đợt tiếng kêu thảm thiết lại một lần nữa vang lên, nhưng lần này lại là một cuộc tàn sát đơn phương.
Xuy~~ Một mũi tên lóe sáng thanh quang bắn về phía Ngụy Thúc Nha. Ngân giáp tướng quân một thương hất văng nó, trong mắt chợt hiện lên một tia hung ác. Chỉ thấy trên đỉnh đầu hắn, một con mắt đỏ như máu chợt hiện ra, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-pha-cuu-tieu/5266682/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.