Triệu Gia Trấn là một trấn nhỏ với dân số ước chừng vạn người, song lại nằm rất gần Tùng Giang. Từ đỉnh tòa lầu ba tầng duy nhất trong trấn, còn có thể trông thấy quan đạo cách đó hai dặm. Thế nhưng, nào ai hay biết, chỉ hai đêm trước, toàn bộ cư dân trong trấn đã bị thay thế. Hiện tại, nhìn bề ngoài, cả trấn vẫn an hòa tĩnh lặng như xưa, nhưng nếu để ý kỹ, người ta sẽ nhận ra trong trấn chẳng hề có lấy một đứa trẻ nào! Triệu gia chính là đại tộc duy nhất của trấn nhỏ này. Giờ phút này, trong đại sảnh tổ trạch của họ, một đám người trông hung thần ác sát đang ngồi ngay ngắn. Một nam tử dáng người gầy nhỏ bước vào, ôm quyền nói: "Kính thưa các vị đương gia, chúng ta đã dò la rõ ràng tin tức của đối phương rồi. Hắc hắc, quả không nằm ngoài dự liệu của Vương đương gia, lũ rùa con kia đã biết chúng ta sẽ đến gây phiền phức cho chúng, hơn nữa còn đoán được chúng ta có thể tập kích hậu phương của chúng. Bởi vậy, hai ngày nay, chúng sẽ có một doanh kỵ binh tuần tra quan đạo này bất định kỳ, ngoài ra, còn có vài doanh khác đang càn quét các sơn đầu lân cận. Hắc hắc, nhưng chúng tuyệt đối không thể ngờ chúng ta lại trực tiếp trú ngụ trong trấn của chúng. Nhìn chúng bận rộn vô ích ở đằng kia, trong lòng các huynh đệ sảng khoái biết chừng nào, ha ha."
Loạn Bồi Thạch nghe vậy, nhàn nhạt gật đầu, mở miệng nói: "Hắc hắc, có tin tức gì từ bờ sông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-pha-cuu-tieu/5266668/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.