Xe đạp vốn chỉ có hai bánh lớn, chỉ ngắn ngủi có một buổi sáng, đã biến thành xe sáu bánh, trẻ con có nhắm mắt lại cũng có thể đi được, đây là chiều hướng mà Bạch Lê không tài nào nghĩ ra được.
Bạch Lê cũng giống Văn Tinh Diệu, nhân duyên trong nhóm người chơi rất tốt, lúc đi đường gặp được những người khác, có không ít người lên tướng chào hỏi. Điều này dẫn đến việc, cậu ra khỏi nhà, đi một đường đến cửa thôn, đã có không dưới mười người hỏi cậu, có muốn học đi xe đạp không.
Bạch Lê lắc đầu từ chối từng người một.
Người chơi có xe đạp trong game, rõ ràng chỉ có 50 người có xe thôi mà.
Đến chỗ cửa thôn, Bạch Lê vẫn chưa biết là có chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy hôm người người chơi trong game đặc biệt nhiệt tình, giống như có chuyện vui lớn phát sinh.
Chờ đến được chỗ đất trống ở cửa thôn, cho dù đã từng thấy đủ loại ý tưởng kỳ quái của người chơi, Bạch Lê vẫn không nhịn được dụi dụi mắt, hoài nghi là mình đã nhìn nhầm.
Phía sau có lắp thêm bánh xe nhỏ để giữ cân bằng còn chưa tính, sao cả bánh trước mà cũng lắp thêm bánh phụ? Mấy người chơi này không còn hài lòng với xe hai bánh nữa rồi à?
Tự nhiên lại thấy buồn cười là sao nhỉ??
Bạch Lê và Văn Tinh Diệu cùng đi đến đây, thấy thế, Văn Tinh Diệu còn khá là tán thành gật đầu: "Cái này là để giữ xe đạp thăng bằng, không ngờ đầu óc mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2585415/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.