Sáng sớm ngày 28, Văn Tinh Diệu mở cửa nhà tranh nhỏ, phát hiện bên ngoài sân nhà mình có không ít người chơi đang đứng.
Đám đông lố nha lố nhố, đầu sát bên đầu, vây chặt kín lấy sân nhà hắn, một giọt nước cũng không thể lọt.
"Rầm rộ" như vậy, khiến Văn Tinh Diệu không nhịn được nhớ lại một ngày cách đây hơn tháng, hôm đó cũng có một đám đông vây quanh sân nhà hắn như vậy, mục đích là để ngắm nghía đám nấm mọc bên trong.
Nghĩ tới đây, hắn nhanh chóng liếc mắt nhìn gốc cây đang đặt trong góc một cái.
Nhưng hôm nay, số người tới chỉ có nhiều chứ không có ít, trên mặt mỗi người đều đầy vẻ mong đợi, giống như đang chờ chuyện gì đó xảy ra.
Hắn liếc thấy bóng dáng Mạc Tụng trong đám người, bèn hỏi đối phương: "Xảy ra chuyện gì vậy, sao mọi người lại vây quanh ở cửa nhà tôi?"
Cái từ "Lại" này, có thể nói là vô cùng vi diệu, người chơi từng may mắn được tham gia lần vây xem đầu tiên bật ra một tràng cười đầy thiện ý, sau đó mồm năm miệng mười giải thích với Văn Tinh Diệu.
"Anh đại [Yêu Tinh], một ngày trọng đại như ngày hôm nay mà sao anh lại quên được vậy? Hôm nay là ngày 28 đó, anh nhớ lại coi, cách đây 15 đã có chuyện gì xảy ra!"
"Ôi dào, còn nhớ với nhung gì nữa, nói thẳng ra không phải được rồi à? Anh đại, còn nhớ hôm chúng ta mở hộp đen không, trứng thú cưng anh mở được chắc hôm nay là nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2585385/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.