Tạm thời không nói đến chuyện, sau khi Dư Tiêu Nguyệt báo cáo chuyện này lên, giám đốc công ty "Thực phẩm Vị Cổ" sẽ có phản ứng như thế nào.
Cùng lúc đó, trong Viện nghiên cứu Đế quốc cũng có mấy ông lão tinh thần quắc thước đang tụm lại cùng nhau, nhìn chằm chằm một màn hình giả lập, xem đến say sưa.
"Những người này nói có thật không, trò chơi này thực sự lợi hại như vậy à, hơn cả mấy tựa game giả lập chế tác lớn kia sao?
"Cái này thì không chắc, dù sao số người chơi bây giờ cũng mới chỉ có năm nghìn người, thỉnh thoảng có hiệu quả tốt với đôi ba người cũng dễ hiểu thôi, chúng ta cứ chờ đến đợt kiểm trả đo lường tháng sau rồi hãy nói."
"Ôi, nếu thực sự là hiểu quả vượt xa những game khác, trò chơi này chắc chắc sẽ nổi như cồn cho xem! Ầy? Đây không phải là nhóc Trịnh à, nghe nhân viên của cậu nói dạo gần đây cậu nghĩ phép để chơi game hả, là trò gì đấy?"
Lúc này đúng lúc Trịnh Dịch đi ngang qua, bị mấy ông cụ này nhìn thấy, lập tức vẫy tay gọi anh ta qua.
Trịnh Dịch cũng chính là [Xới cho tôi bát cơm], không giống với nick trong game, ngoài thực tế anh ta là một thanh niên điềm đạm, chín chắn. Thấy mấy ông cụ gọi mình, anh ta lập tức đi tới, liếc mắt nhìn nội dung trên màn hình giả lập, rồi đáp: "Chính là game "Vùng đất điền viên" mà các bác đang xem đấy ạ, gần đây cháu vẫn đang chơi trò này."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2585380/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.