"Văn Tinh Diệu." Bạch Lê dùng cùi chỏ nhẹ nhàng huých người bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Cái vị... Tộc trưởng này, có phải bị chứng gắt ngủ không?"
Lúc hỏi câu này, Bạch Lê cũng đưa mắt nhìn sang, bên trong lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu, giống như đang nói "Anh với anh ta có quen nhau, chắc là biết cái này ha".
Bạch Lê nghĩ vậy cũng không có gì lạ, thật sự là sau khi bọn họ logout, hồ ly nhỏ ra khỏi khoang trò chơi, thì phản ứng của nó có gì đó không đúng lắm.
Hiện giờ nó chổng mông lại phía hai người họ không nói, ngay cả cái đuôi xù màu đen phía sau cũng lắc qua lắc lại một cách ủ rũ, hai lỗ tai vốn dựng thẳng, lúc này lại bẹp dí, thỉnh thoảng còn run run một cái, nhìn là biết tâm trạng của chủ nhân đôi tai không được yên ổn, có gì đều thể hiện hết ra rồi.
Văn Tinh Diệu đúng là cũng thấy như vậy thật, tâm trạng của nhãi con hồ ly đen này bây giờ đúng là rất không tốt, nhưng nguyên nhân khiến nó không vui thì... Hình như hắn đã đoán được rồi. Nghe Bạch Lê hỏi có phải đối phương "Gắt ngủ" hay không, hắn suýt chút nữa đã gật đầu, giúp nhãi con này thừa nhận.
Không hiểu kiểu gì, hồ ly đúng là cái loại lập dị mà!
"Tôi cũng không biết nó như vậy là sao nữa, nhưng chắc không phải do gắt ngủ đâu nhỉ?" Văn Tinh Diệu cũng nhỏ giọng đáp.
Nhưng "Nhỏ giọng" của hắn hoàn toàn không cùng một cấp độ với "Nhỏ giọng" của Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2585343/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.