Nửa tiếng sau, hai người lần lượt trồng cây ăn quả vào trong sân. Văn Tinh Diệu trồng lê, Bạch Lê trồng quýt. Thực hiện theo phương châm nhất quán là cái gì cũng đối xưng với nhau, người trước trồng lê ở bên phải nhà, người sau trông quýt ở trên trái nhà.
Trồng cây xong, không còn lý do gì để "Dính" lấy nhau người, hai người tách ra đi làm chuyện của mình.
So với những người chơi mới vào game, sinh hoạt của người dân thôn Nấm thực ra cũng không khác nhiều so với ngày thường, Bạch Lê nghĩ mình đã mấy ngày không vào rừng rậm thu thập rồi, bèn quyết định chạy vào rừng một bận.
Kết quả vừa ra khỏi thôn cậu đã phát hiện, người chơi vẫn có khác biệt rất lớn so với bình thường. Không giống với trạng thái nhàn nhã ngày xưa, trông bọn họ rất vội vàng, hai mắt còn thỉnh thoảng nhìn ngó xung quanh, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay nào thôi là sẽ lập tức lia mắt tới.
Một con chim sẻ bay vút qua trên bầu trời, rơi xuống một cọng lông tơ nhỏ xíu, ít nhất phải có năm người chơi cùng phát hiện sự tồn tại của cọng lông này, bọn họ nhanh như hổ đói vồ mồi chạy tới, chờ phía bên dưới, chỉ cần cọng lông rơi xuống đến phạm vi tay bọn họ với tới được, sẽ bắt đầu nhảy lên tranh giành.
"Tôi! Tôi nhìn thấy trước, các ông đừng giành với tôi!"
"Ông cái gì mà ông!? Rõ ràng là tôi nhìn thấy trước, không thấy con chim đó từ phía nhà tôi bay ra sao? Rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2585337/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.