Cư dân mạng xem đoạn đầu thì còn có thể cười ha ha, cảm thấy chủ post nhất định sẽ lật xe, không những không bái được thầy bói làm thầy, mà còn bỏ qua thời gian lựa chọn đoán mệnh luôn.
Nhưng chẳng mấy chốc, nụ cười trên mặt bọn họ đã bị biểu cảm kinh ngạc thay thế.
Trải qua N lần lặp đi lặp lại cùng một câu, câu trả lời của thầy nói cuối cùng cũng có sự thay đổi.
Thầy bói: "Cậu bạn nhỏ, lão tuy không thể nhận cậu làm học trò, nhưng lão đã viết lại toàn bộ kiến thức mình học được thành một quyển sách, nếu cậu là người hữu duyên, vậy sẽ có thể lấy được quyển sách này trong rương của lão."
Sau câu nói này là phần giải thích nội dung cuộc đối thoại của [Chùm Ngây].
"Thầy bói lúc nào cũng mang theo một thùng để đồ, chính là vật phẩm ông định bán lần này, có trời biết, mỗi lần đồ ông ấy bán ra đều không giống nhau, giống như túi thơm mà [Robot canh tác] mua lần trước, hoặc cóc vàng từng được nhắc tới, tôi chưa thấy bao giờ."
Thứ cư dân mạng quan tâm có phải cái này không? Đương nhiên là không rồi! Họ chỉ muốn biết, cuối cùng thì [Chùm Ngây] có mua được sách do thầy bói tự tay viết không thôi. Hoặc cũng có thể nói, rốt cuộc tên này có phải là người có duyên với thầy bói không?
Sự đắc ý của [Chùm Ngây] quả thực hiện rõ trong từng câu chữ: "Í hí hí! Mọi người đừng vội, dùng móng chân suy nghĩ một cái cũng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584965/chuong-164.html