"Bạch Lê, cậu căng thẳng hả?" Văn Tinh Diệu hỏi.
Chừng 10 giờ sáng, Bạch Lê cùng Văn Tinh Diệu ra khỏi khoang trò chơi, trước tiên làm một bàn đồ ăn để chiêu đãi Đường Nghênh cùng Hồ Nhất, Hồ Nhị, sau đó Hồ Nhất Hồ Nhị mới đề nghị "Chuyển giao" lại việc cùng Chúc Mặc Lăng đăng nhập game.
Theo như Hồ Nhất và Hồ Nhị giải thích, thì ba chủ tớ bọn họ đã thành công gặp mặt trong game rồi, cũng quyết định sẽ tranh thủ giành lấy quyền đặt tên cho thôn. Lúc nói chuyện này, Hồ Nhất còn rất tinh ý, tránh đi Đường Nghênh với Văn Tinh Diệu, lén lút nói với Bạch Lê sau lưng hai người.
Ầy ầy, hai vị này là cán bộ cấp cao trong quân đội, quân đội lại có nhiều binh sĩ ở trong game như vậy, mỗi thôn phỏng chừng đều có mấy chục mấy trăm. Nếu để hai người họ biết có thể dùng cách này để "Cày" điểm cống hiến nhiệm vụ, thì quyền đặt tên cho thôn sẽ hoàn toàn không có phần của tộc Thiên Hồ họ nữa.
Vì muốn tập trung làm nhiệm vụ thu thập vật liệu, đồng thời có nhiều thời gian hơn để tận hưởng trò chơi, Chúc Mặc Lăng không định làm theo quy luật nghỉ ngơi, login của Bạch Lê và Văn Tinh Diệu, anh ta để một trong hai người Hồ Nhất, Hồ Nhị, mang theo kỳ con non của mình vào trong khoang trò chơi, nhất định phải chơi cho đã đời.
Bạch Lê nghe hai người giải thích cũng không dị nghị gì, trái lại còn thấy vô cùng buồn cười, tại sao người là tộc trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584953/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.