"Đường Nghênh, sao anh vẫn không động đũa vậy?" Nói xong tin tức nóng hổi, đủ khiến Đường Nghênh ngơ ngác ngỡ ngàng bật ngửa, Văn Tinh Diệu làm như chẳng có chuyện gì, thưởng thức bữa sáng trước mặt.
Chờ hắn ăn được mấy miếng cháo, cắn hơn nửa quả trứng chần, lại gắp một cái tiểu long bao chấm vào bát nước tương tự chế của mình, mới phát hiện Đường Nghênh vốn luôn nhiệt tình với hoạt động ăn uống, lúc này vẫn đang ngơ ngơ ngác ngác ngồi im trên ghế, không có bất cứ một động tác nào khác.
Cho nên lấy làm lạ hỏi một câu.
Đường Nghênh rất nhanh đã hồi thần, buồn bực thở dài thườn thượt, sau đó lấy làm tiếc nhìn Bạch Lê một cái, lầu bầu: "Còn ăn cái gì nữa mà ăn, bị nhét thức ăn chó no luôn rồi đây?"
Chậc chậc, cải thảo tươi ngon mọng nước thế này, tại sao lại bị... Ủi mất cơ chứ?
Anh ta nói thức ăn chó cũng là hợp tình hợp lý thôi.
Đầu tiên, mới sáng ngày ra Văn Tinh Diệu đã dậy vào bếp nấu nướng, đây không phải là vì chuẩn bị thức ăn cho Bạch Lê sao? Thứ hai, anh ta muốn ăn một lồng tiểu long bao thôi cũng không cho, sau đó vẫn là Bạch Lê mở lời đồng ý, Văn Tinh Diệu mới miễn cưỡng chia cho anh ta một hộp. Thứ ba, Văn Tinh Diệu ở ngay trước mắt anh ta, bưng đồ ăn sáng của mình và Bạch Lê ra ngoài, chỉ để lại mình anh ta không thèm quan tâm, rõ ràng trên khay kia vẫn còn đủ chỗ!
Cuối cùng, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584947/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.