"Ha ha ha, anh cũng quá thảm rồi!"
Nửa tiếng sau, Bạch Lê nghe Đường Nghênh khóc lóc kể lể chuyện mình khuyên can không thành, rượu ngon còn rơi vào cảnh bị bắt cóc, không nhịn được, lập tức bật cười.
Văn Tinh Diệu cũng cười theo, còn đưa tay vỗ vỗ bả vai Đường Nghênh mấy cái an ủi. Người anh em, anh chịu khổ rồi.
"Hai người lại còn cười, bộ không thấy tôi đáng thương lắm hả?" Đường Nghênh nghiêng người, dựa vào ghế sô pha, làm tư thế "Tôi thiệt là yếu đuối", "Vò rượu kia lấy được từ trong túi quà Bạch Lê cho đó, tôi mới uống có một lần, không cẩn thận uống say mất, trong vò vẫn còn hơn phân nửa, vốn tôi chỉ định mời mỗi người bọn họ một chén nhỏ thôi, kết quả không biết làm sao mà rượu bên trong đều bị uống sạch, quan trọng nhất là, bản thân tôi lại chẳng uống được mấy ngụm!"
Nhóc choai choai, uống nghèo ông bố.
Người nào người nấy đều là thanh niên trai tráng, không chỉ làm ruộng giỏi mà còn mặt dày, ăn uống không có chút tự chủ nào. Giờ mới có bao lâu chứ, thế mà đã uống sạch cả vò rượu của anh ta rồi!
Đường Nghênh cảm thấy, mình sẽ ghim mấy tên đó suốt đời. Mỗi khi tỉnh giấc lúc nửa đêm đều phải mắng vài câu.
Thù dai.jpg
Bạch Lê lau nước mắt vô tình chảy ra do ban nãy cười dữ quá, nghĩ một chút rồi an ủi đối phương: "Dựa theo phản ứng của anh sau khi uống rượu lần trước, hẳn là tửu lượng của anh cũng không tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584926/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.