Chủ tớ ba người nhìn nhau, cảnh tượng nhất thời có chút trầm mặc.
Hoa tiên màu đen sặc sỡ tỏa ra hương thơm thoang thoảng, ba người thoạt nhìn như đang thất thần, nhưng thực ra vẫn luông lặng lẽ, dùng sức hít ngửi mùi hương này.
Ngửi ngửi, Chúc Mặc Lăng chỉ cảm thấy biển ý thức của mình vẫn luôn bọt nước cuồn cuộn từ từ lắng xuống, từng cơn sóng đều mang theo độ cong mềm mại hòa hoãn, giống như thai nhi ngâm mình trong nước ối trong bụng mẹ, khiến người ta cảm thấy vô cùng an toàn.
Cảm giác đó chầm chậm kéo dài, giống như đang chữa trị những thứ bên trong cơ thể bị chứng đứt gãy gien tàn phá. Nó so với chơi game đơn thuần thì có hiệu quả trị liệu lớn hơn, nhưng lại nhỏ hơn thứ mà Bạch Lê đút cho anh ta sau khi logout.
Cảm giác hư vô mờ mịt, rồi lại chân thực tồn tại.
Lại nhìn vào căn nguyên sản sinh sự so sánh này, chỉ thấy nhiều thêm một chậu hoa tiên có mùi thom ngát mà thôi.
Chúc Mặc lăng sững sờ, ôm chậu hoa tới trước mặt mình, cẩn thận ngửi ngửi, dùng tim cảm nhận, qua mấy phút, mới xác nhận cảm giác của mình không sai.
"Tộc trưởng, ngài..." Hồ Nhất cùng ánh mắt kiểu "Sao đột nhiên ngài lại biến thành người mê hoa thế này" để nhìn Chúc Mặc Lăng.
Chúc Mặc Lăng đẩy lại chậu hoa về chỗ cũ, ra hiệu cho Hồ Nhất Hồ Nhị lần lượt cầm lên ngửi kỹ, sau đó hỏi bọn họ ngửi xong có thấy thân thể có cảm nhận đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584889/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.