Một đêm du đãng, linh hồn quay trở về xuất phát điểm, một lần nữa làm quem với những bạn bè trong quá khứ, Bạch Lê mang theo lời chúc phúc của bọn họ tỉnh lại từ trong cơn mê man.
Hoặc là nói, Bạch Lê đã không đơn thuần chỉ là Bạch Lê nữa. Cậu nhiều thêm một tầng thân phận khác, đó chính là em trai mà Chúc Mặc Lăng tìm kiếm nhiều năm, Chúc Thanh Lăng.
Tộc Thiên Hồ - Chúc Thanh Lăng, cô nhi Bạch Lê ở thời đại vũ trụ, Nông thần Bạch Lê trên tiên giới, tất cả đều là cậu.
Không phải bất ngờ xuyên không, cũng không phải tu hú chiếm tổ chim khách, cậu vốn chính là Bạch Lê, từ đầu đến cuối đều là như vậy.
Chỉ có điều, cậu bị thiên phú ảo thuật của mình hãm hại, quên đi một đoạn ký ức quan trọng.
Bây giờ, vì giá trị tín ngưỡng cùng lượng mộc thanh linh khí có được tăng vọt, phá tan xiềng xích phong ấn đoạn ký ức đó, cho nên toàn bộ chúng nó đều quay về.
Bạch Lê nằm thẳng người trên giường, nhắm mắt lại tiêu hóa những ký ức mới quay về kia, đột nhiên cảm giác phía trên có bóng tối che phủ, sau đó có một bàn tay khô ráo, ấm áp đặt lên trán cậu.
Cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc kia nói với ai đó: "Nhiệt độ hạ xuống rồi, chắc sẽ không có vấn đề gì, chờ em ấy tỉnh lại là được."
Là Văn Tinh Diệu, tại sao anh ấy lại ở đây?
Trong đầu cậu vụt qua một chuỗi chấm hỏi, sau đó lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584870/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.