"Cậu! Cậu cậu cậu! Tại sao cậu lại đi ra từ trong phòng em trai tôi??!!" Chúc Mặc Lăng mới lớn thêm một tuổi, run run chỉ ngón tay về phía Văn Tinh Diệu, trên mặt đầy vẻ kinh hoàng, bối rối.
Hôm qua anh ta một mình chơi game đến hơn nửa đêm, ngay cả vật liệu cần thiết cho nhiệm vụ "Nhà ở của trưởng thôn" cũng không đi thu thập, chỉ ở trong sân trồng trọt thu hoạch. Vì để cậy trồng lớn nhanh hơn mà dùng hết một đống lớn nước suối thần kỳ không nói, đất ruộng còn cố ý mở đến tận 200 khối, mệt muốn sụn bã chè.
Mục đích chính là để nhanh chóng lên tới level 30, sau đó đi xe ngựa của ông Vương ngoài cửa thôn, đến "Thôn Nấm" mà em trai đang ở.
Nhưng anh ta không ngờ, trong lúc bản thân cố gắng nỗ lực để hai anh em có thể gặp mặt trong game, thì em trai nhà mình đã bị tên sư tử to xác kia tha về ổ, nhìn dáng vẻ thỏa mãn của đối phương, sợ là đã ăn em trai không còn lại gì rồi.
Tên cầm thú này! Em trai anh ta vẫn còn là con nít đó!
May mà hôm nay anh ta ra ngoài sớm, bắt được tại trận. Ông anh cuồng em trai đã bắt đầu xắn tay áo, thề từ nay về sau phải phải tách hai người này ra, không cho bọn họ có bất cứ cơ hội tiếp xúc thân mật nào hết!
Vừa mở cửa đã đụng trúng Chúc Mặc Lăng nhỏ, Văn Tinh Diệu cũng tỏ ra rất kinh hãi. Cố tình hắn lại không thể phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584861/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.