Thuyền đánh cá rung lắc dữ dội, bị đẩy đi xa mấy mét mới hơi ổn định lại, may không bộ lật.
Cái xúc tua đột nhiên thò ra khỏi mặt nước này... À không đúng, phải là con bạch tuộc này dường như không có ác ý với con người, trái lại lòng hiếu kỳ hơi năng, nó đánh một cú như vậy xong lại quơ xúc tua đập thêm mấy cái nữa.
Thuyền đánh cá nhỏ bị nó lắc trái lắc phải, năm người trên thuyền không thể không bám vào đồ đạc xung quanh để tránh bị hất văng ra ngoài. Khán giả trong phòng phát sóng xem là run cầm cập, gào thét a a a a, bảo mấy người Bạch Lê phải cẩn thận.
Trái lại [Vảy Xám] cách bạch tuộc lớn gần nhất lại bị bỏ qua. Heo rừng [Đầu Sắt] vội vàng quơ bốn cái chân ngắn của mình, chở chủ nhân rời khỏi khu vực nguy hiểm, quan sát từ xa.
[Vảy Xám] lo sốt vó, đi tới đi lui trên người heo rừng: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, cả một con bạch tuộc to như vậy, thuyền của các anh đại sẽ không bị nó đập tan thành từng mảnh chứ? Đừng mà, chúng ta vất vả lắm mới đi được đến đây, còn đánh được đầy lưới cá hố, lỡ thuyền hỏng thì đi về kiểu gì?"
Nói xong, y như có điều suy nghĩ, cúi xuống nhìn [Đầu Sắt] một cái, tính xem để heo nhà mình chở sáu người có khả thi không.
Chắc là... Chen một chút thì miễn cưỡng ngồi vừa.
Nhưng mà, dự định này của [Vảy Xám] không thể trở thành hiện thực.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584854/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.