Chân bạch tuộc cực kỳ to, cho nên mặt cắt của nó còn to hơn mặt người, xiên vào que nướng than xong, tuy có ngót đi nhưng thành phẩm cuối cùng vẫn rất lớn.
Văn Tinh Diệu nướng một lần mười mấy xiên, phía trên chỉ rắc mấy loại gia vị cơ bản nahast, nhưng vì cắt mỏng, nên chân bạch tuộc nướng rất nhanh đã chín, mùi thơm của hải sản tươi sống bay ra, khu bình luận trong livestream yên tĩnh không ít.
Mỗi người đều cầm trên tay một hai xiên, còn lại thì đặt một bên, để khán giả cũng nếm thử mùi vị.
Đồng thời, khúc chân bạch tuộc được cắt nhỏ để chiên cũng đã được vớt ra, để đầy mấy tô lớn, trong đó có một cái đã rưới sẵn nước tương để tiện cho khán giả thưởng thức.
Bạch tuộc viên nóng hổi mói ra lò cũng lặng lẽ đặt bên cạnh.
Cứ như vậy, bữa ăn đầu tiên sau khi ra biển đã chuẩn bị xong.
[Vảy Xám] ngồi trên heo dẹp không thể lên thuyền, được chia riêng một phần, so với chia theo đầu người thì mỗi món y đều được chia nhiều hơn một chút, không chỉ có chính y vùi đầu ăn mà thỉnh thoảng còn đút cho thú cưng nhà mình mấy miếng.
[Đầu Sắt] chở y ra biển, dọc đường đi không phàn nàn câu nào, còn nhiều lần cứu y ra khỏi chỗ nguy hiểm, chỗ đồ ăn này, đương nhiên là phải có phần nó!
Khán giả trong phòng phát sóng ăn không ngẩng đầu lên được.
"Ngon, ngon quá xá là ngon! Mỗi món đều có hương vị độc đáo riêng, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584851/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.