Ngày đi "Sao Hi Vọng" đã tạm thời được ấn định, nếu giữa chừng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì đúng ngày 20 tháng 4 bọn họ sẽ xuất phát.
Thương lượng xong chuyện này, thì không còn việc gì cần bàn nữa, Hồ Nhất, Hồ Nhị chào tạm biệt đi về nhà cách vách, ba người còn lại cũng chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.
Dưới ánh mắt có thể nói là vô cùng hung ác của Chúc Mặc Lăng, Văn Tinh Diệu theo sau Bạch Lê, đi vào phòng cậu, sau khi đi vào còn ra vẻ hết sức nai tơ ngơ ngác, quay lại hỏi một câu: "Anh, anh còn chuyện gì nữa à?"
Nghe xưng hô của Văn Tinh Diệu, Chúc Mặc Lăng lập tức nhảy dựng lên: "Anh?! Mi gọi ai là anh, ai là anh của mi hả! Tôi hỏi cậu, tại sao cậu lại muốn vào phòng em trai tôi, rõ ràng phòng của cậu ở bên cạnh cơ mà!"
Hừ, đừng tưởng anh ta không biết ý đồ của tên này là gì, hay cho một tên sư tử to đầu thích giả nai! Không phải tên này ỷ vào việc em trai nhà mình ngây thơ dễ lừa nên mới không chút kiêng dè gì hay sao, là người làm anh, anh ta nhất định phải kiên quyết ngăn chặn loại hành vi này...
Chúc Mặc Lăng vô thức hóa thân thành ông cha già, quên béng luôn tình cảnh sáng nay mình nhìn thấy. Mãi đến khi Bạch Lê ló đầu ra khỏi cửa, dùng ngữ khí qua quýt bình tĩnh nói một câu: "Là em gọi anh ấy vào đấy, không có vấn đề gì đâu, đúng không? Thời gian không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584844/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.