"Thế nào, mọi người không bị giật mình chứ?" Bạch Lê mang khuôn mặt vốn có của mình, biểu diễn một màn lật mặt cho ba người tới nhà cậu hôm nay xem.
Đường Nghênh yên lặng lau khô vệt nước ở khóe miệng, xem nhẹ trái tim nhỏ vừa bị kinh sợ của mình, lẩm bẩm nói: "Tôi nào dám..."
Đến bây giờ đầu óc anh ta hãy còn đang hoang mang đây, làm sao mà anh ta mới đi có nửa tháng, trên người Bạch Lê lại rớt thêm một lớp ngụy trang vậy? Hơn nữa còn là kiểu mà không ai nghĩ tới, thực sự khiến người ta quá bất ngờ!
Văn Tinh Diệu lại còn trách anh ta không báo trước đã đưa hai ông cụ tới đây, hắn không phải cũng giống vậy, cũng không nói cho anh ta biết Bạch Lê chính là em trai mất tích mà Chúc Mặc Lăng tìm kiếm suốt ba năm còn gì.
Trên mặt hai ông lão tràn đầy kinh ngạc, nhìn kỹ Bạch Lê một chút, so sánh cậu của hiện tại với Chúc Thanh Lăng mười lăm tuổi mấy năm trước, xác nhận là cùng một người, sau đó chân thành nói với Chúc Mặc Lăng: "Chúc mừng cậu, hai anh em cậu cũng xem như được đoàn tụ rồi!"
Đều ở trên "Hành tinh Phật Nhảy Tường", không ít người đều biết chuyện tộc Thiên Hồ điên cuồng tìm kiếm cậu chủ nhỏ của mình. Huống chi Viện nghiên cứu Đế quốc và tộc Thiên Hồ có không ít nghiệp vụ hợp tác với nhau, chấp niệm muốn tìm em trai của Chúc Mặc lăng, hai ông lão lại càng biết rõ.
Bây giờ, anh em đoàn tụ, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584812/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.