Bạch Lê logout ra khỏi game xong, có ý nhìn thời gian, ừm. Vẫn chưa đến mười một rưỡi, cậu có thể ăn trưa xong rồi bắt tay làm.
Lúc này, Văn Tinh Diệu nằm cạnh cậu cũng mở mắt ra, nghi hoặc hỏi: "Sao em lại đột nhiên out vậy, cũng không nói với tôi tiếng nào?"
Bạch Lê liếc xéo hắn một cái, lòng nói, nếu không phải mải hú hí với bạn trai là anh, không cẩn thận quên mất thời gian, cậu cũng không đến nỗi phải vội vội vàng vàng logout, dành thời gian biến ý tưởng về hoạt động tháng trong đầu thành hành động thực tế. Aiz, quả nhiên là sắc đẹp hai người mà.
Thấy Văn Tinh Diệu vẫn một bộ em mà không nói rõ ràng, tôi sẽ không bỏ qua cho em, Bạch Lê tức giận nói nguyên nhân cho đối phương. Biết lý do rồi, Văn Tinh Diệu cũng cười, hắn giơ tay xoa đầu Bạch Lê, giọng điệu bình thản nói: "Vậy tôi ở cùng với em, chờ em làm xong, chúng ta lại login."
Sau khi nâng cấp thiết bị tạo dựng game, thiết bị đã biến thành một chiếc vòng tay nhỏ đeo trên cổ tay Bạch Lê, lúc sử dụng có thể không cần nằm trong khoang trò chơi nữa, tủy tiện tìm một chỗ ngồi hoặc nằm, dùng ý thức tiến vào sửa sang là được.
Trước đó Văn Tinh Diệu thấy cậu sử dụng vài lần, biết cậu thích nhất là nằm trên giường rồi mở chức năng của thiết bị tạo dựng game giả lập ra.
Bạch Lê được dỗ dành, tâm trạng tốt hơn một chút, xách cái tay Văn Tinh Diệu đang để trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584807/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.