Bây giờ việc di chuyển giữa các hành tinh đã rất phổ biến, "Sao Hi Vọng" lại là nơi các thú nhân mắc chứng đứt gãy gien giai đoạn cuối nhất định phải tới, vì thế hành tinh nào cũng có chuyến bay thẳng tới "Sao Hi Vọng", một ngày ba chuyến, chia thành sáng trưa chiều.
Phi thuyền bay trong không gian gần tám tiếng, Bạch Lê đã tỉnh ngủ, ngồi dậy khỏi người Văn Tinh Diệu, lấy giấy bút bắt đầu viết viết vẽ vẽ một lúc lâu, loa phát thanh phát thông báo, hơn nửa tiếng nữa, phi thuyền sẽ cập cảng "Sao Hi Vọng", xin hành khách chuẩn bị sẵn sàng.
Trong suốt tám tiếng bay, Bạch Lê rảnh rỗi quan sát những hành khách bay cùng chuyến với mình, trong lòng có chút cảm khái.
Hầu hết bọn họ đều là gia đình, mỗi một nhà đều có một người đang ôm một bé "Thú con" nhỏ yếu trong lòng. Mà thú con kia, rất có thể vốn là trụ cột của gia đình, hoặc là đứa nhỏ vừa trưởng thành trong nhà.
Bạch Lê còn nhìn thấy có một ông cụ đầu tóc bạc tráng, trong ngực ông một con mèo nhỏ trắng như tuyết, đang thất thần thu mình trong góc, rất cô đơn. Trên người ông cụ tràn đầy cảm giác bi thương, cách hơi hơi gần một chút là có thể cảm nhận được.
Mọi người thuận theo tầm mắt Bạch Lê nhìn sang, Hồ Nhất và Hồ Nhị thế mà lại quen ông cụ kia, nhỏ giọng giải thích cho Bạch Lê.
"Ông ấy tên là "Bạch Trường Thắng", cũng sống ở trong khu biệt thự chỗ chúng ta, thỉnh thoảng tôi và Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584521/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.