Bạch Lê: "..."
Văn Tinh Diệu: "..."
Ai mà muốn bị bắt tại trận ngay lúc mình đột nhiên nhanh trí nảy ra ý tưởng chứ?
Mặc dù Văn Tinh Diệu chắc chắn bản thân sẽ không hối hận khi đưa ra quyết định này. Nhưng chờ khi mọi việc thực sự xảy ra, hắn mới nhận ra mình quên mất một chuyện quan trọng khác. Tuy hắn không hối hận, nhưng hắn vẫn thấy ngượng!
Nhất là lúc đối tượng được bày tỏ không tiếng động chờ hắn tỏ thái độ bằng một chuỗi im lặng tuyệt đối, Văn Tinh Diệu chỉ thấy mình như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhất thời trên trán đổ đầy mồ hôi.
Trước sự im lặng tuyệt đối của Bạch Lê, lời cảm thán của ông nội, mấy câu đùa giỡn của Đường Nghênh, hiểu nhầm của đồng nghiệp đều không đáng là gì. Văn Tinh Diệu cảm thấy mình sắp không ổn rồi, sao lúc đó hắn lại nghĩ ra cái cách giải quyết ba chấm vậy chứ?
Bên này, Văn Tinh Diệu đang đau đầu khổ não nghĩ xem nên giải thích với bạn trai nhỏ của mình thế nào, bên kia, Bạch Lê lại cười không khác gì hồ ly trộm được gà, chỉ thiếu điều không biến về hình thú tự vuốt chín cái đuôi lớn của mình, lăn lộn một phen.
Ha ha ha, Văn Tinh Diệu đáng yêu ghê! Rõ ràng lúc mới quen, thậm chí lúc mới bắt đầu yêu đương, người này thoạt nhìn rất nghiêm túc, đứng đắc, thế mà không biết từ bao giờ lại bị mình dạy hư rồi, ha ha!
Bạch Lê không thấy xấu hổ, trái lại còn lấy làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584492/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.