Editor: Daniel
Beta – reader: Elisa
Tề Thị Vân không thể lý giải được vì sao Lận có thể bình tĩnh như vậy.
Như nhìn thấu được suy nghĩ của Tề Thị Vân, Lận chỉ thản nhiên cười.
“Ngươi còn không hiểu sao? Ca ca đã thể không bay ra khỏi chiếc lồng sắt của chúng ta rồi”, Lận thấp giọng cười trừ. “Hắn kì thực rất yêu Ngâm Phong. Hơn nữa, vừa rồi ngươi gần gũi hắn, phản ứng của hắn so với năm năm trước không phải đã mềm hơn rất nhiều sao?”
“………………”
Nghe Lận nói xong, Tề Thị Vân kinh ngạc nhìn hắn: “Lận, ngươi quả nhiên là kẻ nham hiểm nhất…..”
“Ta có thể coi đó là câu khen ngợi không?” Lận điềm tĩnh cười nói.
Tề Thị Vân nhìn hắn như thấy kẻ quái dị: “Lâu ngày không gặp Kỳ, nên giờ sướng quá hóa điên rồi hả?”
“Sao có thể thế được! Ta cũng không muốn đem ca ca tặng cho ngươi đâu! Yên tâm đi, ta thật sự rất tốt!” Lận cười cười.
” Hừ!” Tề Thị Vân hừ lạnh.
“Không phải ngươi từ Thư Phòng đến sao? Để cho một đại nhân vật như thế đợi lâu có tiện không?” Lận thiện ý nhắc nhở.
Quả thực, vừa nhận được tin tức Kỳ tỉnh lại khiến hắn vô cùng kinh hỉ, liền quẳng hết mọi việc mà lập tức chạy đi.
“Ta đi trước, nếu lát nữa Kỳ tỉnh lại mà ta chưa trở về, thì hãy phái người cho ta biết.” Không đợi Lận trả lời, Tề Thị Vân nói xong liền đi luôn.
Lận ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng hắn…
Ta có thể không lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nghiet/2501411/quyen-2-chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.