Trên sườn núi không giống trong thôn đều được lắp đèn đường, chỉ có mỗi nhà mắc một bóng đèn ngoài cổng, độ sáng không sáng lắm, miễn cưỡng có thể chiếu sáng vùng lân cận.
Lúc Tạ Thanh đứng ở cổng, con chó trong sân gia đình bên cạnh cứ sủa mãi, có chút hung dữ, phá vỡ sự yên tĩnh dưới bóng đêm.
Trước khi ra cổng, Hạ Chiêu thuận tay lấy ra bao thuốc, ngậm một điếu đi ra ngoài sân.
Gió nhẹ bên ngoài thổi mát rượi, dưới ánh đèn trắng lạnh, ngũ quan Tạ Thanh càng thêm tinh xảo như người trời, anh bình tĩnh đứng ở nơi đó, híp mắt nhìn Hạ Chiêu, thấy Hạ Chiêu ngậm điếu thuốc, lông mày có hơi nhíu lại.
Hạ Chiêu kéo cổng sắt thấp bé ra, dựa vào đó, hỏi: “Sao thế, Tạ ảnh đế không thích người khác hút thuốc?”
Tạ Thanh lắc đầu, thở dài, nói: “Cho anh một điếu.”
Hạ Chiêu …
Đưa cả bao thuốc cho anh, lại ném thêm bật lửa, Hạ Chiêu mới hỏi: “Qua đây muộn như vậy, có chuyện?”
Tạ Thanh hút một hơi, giương mắt nhìn về phía sân thượng trên nóc nhà, nói: “Anh đến xin lỗi.”
Hạ Chiêu xoay người quay đầu lại nhìn về phía sân thượng, phát hiện hai mẹ con đang nhoài người trên lan can nhìn bọn họ, bánh bao nhỏ quá thấp, bị lan can che mặt, chỉ lộ ra nửa mặt từ mũi hắt lên, thấy bọn họ nhìn sang, cậu bé còn rất vui vẻ giơ tay vẫy vẫy về phía bọn họ.
Hạ Chiêu không nhịn được cười thành tiếng, quay đầu lại nói với Tạ Thanh: “Hút xong điếu thuốc này anh đi lên với tôi, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-doi-thu-mot-mat-mot-con-xuyen-sach-nuoi-banh-bao/254353/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.