Lúc sau bất kể Hạ Chiêu uống bao nhiêu bia, ăn bao nhiêu xiên nướng, nụ hôn vị tỏi kia vẫn luôn quanh quẩn trong đầu anh không xua đi được, giống như khảm vào trong linh hồn anh.
Thỉnh thoảng lơ đãng quay đầu, ánh mắt sẽ dừng lại hai giây trên đôi môi đỏ mọng của cô.
Hạ Chiêu cũng không ngờ mình sẽ để ý nụ hôn với Tề Nhiễm Nhiễm như vậy, có lẽ là hương vị kia thật sự quá khó ngửi quá kích thích.
Mãi cho đến hơn 9 giờ, bữa tối này mới kết thúc, Hạ Chiêu và Tề Nhiễm Nhiễm cùng nhau quay về phòng khách sạn, một người vẻ mặt rầu rĩ, một người tâm tình phơi phới, trước khi vào huyền quan, Tề Nhiễm Nhiễm còn ngâm nga hát.
Cô vừa thay giày vừa nhìn Hạ Chiêu, biết rõ còn cố hỏi: “Hạ tổng, nhìn qua tâm tình không tốt lắm nhỉ?”
Hạ Chiêu cười lạnh, quẳng đôi giày da trên chân thay dép lê, nói: “Đêm nay có mỹ nữ nhào vào lòng, ôm tôi hôn môi, tôi cao hứng còn không kịp, sao có thể tâm tình không tốt được.”
Tề Nhiễm Nhiễm dựa vào tường, khoanh tay trước ngực, cười nói: “Ồ, cho dù là mỹ nữ miệng đầy vị tỏi cũng không sao hả?”
Hạ Chiêu ngước mắt nhìn cô, chân dài bước một bước đến trước mặt cô, hơi cúi đầu, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Vừa rồi hôn hơi vội, tôi cũng không kịp nếm ra bao nhiêu vị, nếu không thì chúng ta thử lại một lần nữa? Lần này hôn lâu một chút, nói không chừng tôi sẽ không nôn ra.”
“Anh vẫn nên nôn đến chết luôn đi.” Tề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-doi-thu-mot-mat-mot-con-xuyen-sach-nuoi-banh-bao/254338/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.