Ngày hôm đó hai người đã quay về thành phố, sau đó vội vã đến sân bay La Mã do phải về nước báo cáo kết quả công tác. Nhưng ám ảnh vẫn còn trong bóng tối, những bí ẩn trong góc khuất chưa giải đáp, bọn họ sẽ quay lại để tìm ra.
Đội mũ, mang khăn lụa phối cùng trang phục tối màu, hai người sánh nhẹ bước dạo quanh sân bay sáng ngời. Đây cũng là lần đầu tiên một nơi tụ tập đông người dưới ánh mặt trời lộ liễu xuất hiện công khai mà không hề e dè.
Bên trong hành lý của Đội trưởng Bùi đóng gói mang về là toàn bộ mấy đôi giày da do bạn trai hắn đặt làm thủ công cho. Hắn mang hết về nhà cẩn thận thưởng thức từng đôi một, mỗi đôi giày đều sẽ mang qua một lần.
“Mỗi một đôi giày đi hai tháng, tôi thay phiên ‘sủng hạnh’ chúng nó, có thể mang được đến một năm không lặp lại.”
Bùi Dật đứng đó cầm thẻ lên máy bay, bắt đầu tưởng tượng chút nghi thức có cảm giác ngọt ngào này, và tự cười một mình.
Hắn không phải là người không biết ơn, người yêu hắn đã nhớ thương và làm ra những món quà này cho hắn, hắn dễ dàng xúc động và càng thêm áy náy trong lòng. Hiện tại nhìn Nhị Cữu Cữu của hắn giống như một vị nam Bồ Tát trên đầu có vầng một vầng hào quang, vì sao chỉ đối tốt với một mình hắn còn tốt đến như vậy…hắn luôn sợ mình không xứng, sợ phụ lòng đối phương.
Chương tổng mặt lạnh quay đầu lại nhìn, khi Bùi mèo con giả ngốc giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975116/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.