Trong một thời gian dài trong tương lai, Chương Thiệu Trì sẽ phải đưa ra lựa chọn khó khăn cho những tình huống giống như vậy: nếu có lần sau, bản thân sẽ không màng tất cả đem hắn kéo ra, kéo ra khỏi chiến trường đầy thuốc súng và máu này, hoặc là nên kiên quyết ở lại, đồng hành với hắn, và nếm mùi vị máu tanh tàn nhẫn quyện trong môi, răng và ngón tay này.
Còn lần sau nữa không?
Chắc chắn sẽ có.
Đưa hắn đi là cản trở lý tưởng của hắn và chống lại ý chí của hắn. Ở lại với hắn, là nguyện vọng thực sự của riêng anh, nhưng hắn mới là điều anh lo lắng.
Chương Thiệu Trì cố gắng đứng lên, “Ách”. Một trong hai bắp chân của anh ta bị ép dưới motor, hy vọng không có gãy xương.
Anh cẩn thận kéo chân ra, không gãy, là một chấn thương gây ra bởi một vụ va chạm cơ bắp, nhưng đau đớn nhưng làm cho anh ta không thể đứng dậy. Anh liền từng bước một bò qua, khi cảnh sát vây quanh, anh là người đầu tiên chạm vào bả vai Tiểu Bùi tiên sinh.
Bùi Dật quay mặt sang một bên, nằm bất động.
Chương Thiệu Trì không dám nhúc nhích đầu đối phương, rất đau lòng, trong đầu “Ong” một tiếng.
Suy nghĩ của anh ta đã nhét đầy những ý tưởng tồi tệ nhất, từ đó ngẫu nhiên chọn ra một, chẳng hạn như “Nếu em tàn phế tôi mua một tòa nhà để nuôi ‘tiểu tao miêu’ em suốt đời” hoặc là “Nếu em biến thành một người thực vật, tôi sẽ trở thành không khí và nước của em, sẽ quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975098/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.