Chương tổng cùng Đội trưởng Bùi, hai người cũng chỉ có hai đầu bốn tay, chỉ có thể nhìn về phía trước chứ không thể nhìn thấy phía sau. Nhiều chi tiết nằm rải rác và tinh tế, ẩn trong các góc, họ không thể nhìn thấy được.
Khi Bùi Dật đột nhiên nổi giận đập mạnh vào quan tài, xốc lên cảnh tượng nghiêm tĩnh, bức hung thủ hiện thân, người vẫn trầm mặc đứng ở phía sau Chương tổng, sắc mặt đã thay đổi.
Ông chủ Giang khi đó nhìn chằm chằm, chính là bóng lưng Bùi Dật.
Đôi môi rất mỏng của Giang Hãn thể hiện sự khôn khéo và điềm tĩnh, hành động và suy nghĩ đều giống như có thước đo chính xác. Đôi môi mím chặt không nói một lời, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ, không còn tồn tại, để che đi cơn sóng gió bất chợt dâng trào của tâm trạng…
Trong nháy mắt thân thể hắn nghiêng về phía trước, vận sức sẵn sàng đẩy Chương Thiệu Trì ra, đẩy ra đám đông đúc chen chúc xông vào hiện trường.
Năm ngón tay rất mạnh, chậm rãi nắm lại, nắm chặt thành nắm đấm.
Tay phải, thậm chí cả tay trái, đều có vết chay dùng súng rất dày, chẳng qua mỗi lần ông chủ Giang đều nói với người ta là cưỡi ngựa, tay kéo dây cương tư thế không đúng cách làm ra vết chay —— nồi dây cương.
Cánh tay được bọc dưới chiếc áo vest ẩn hiện cơ bắp, làn da rám nắng tạo nên một thân hình săn chắc.
Bên dưới làn da rám nắng không tuổi kia, còn chôn vùi rất nhiều vết sẹo nhỏ. Những vết sẹo cũ đã hóa trắng, vẫn ghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975096/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.