Quân lính thân cận dưới tay mà Ilya thuê, ngày thường nhất định rất lười biếng, kỷ luật không nghiêm, đến thời khắc mấu chốt luôn chia năm xẻ bảy. Đợi đến khi Bùi đội trưởng sờ đến căn phòng nhỏ gần đó, nơi đang giam giữ một vị con tin nào đó, thậm chí ngay cả miêu đạo cẩu động cũng không cần bò mà thoải mái đi vào.
Đúng là dùng tiền không thể mua được lòng trung thành, cống hiến, niềm tin chính nghĩa, chỉ có thể mua được một đám ô hợp làm việc lấy lệ.
Có lẽ, càng xác thực mà hình dung, gian phòng này, thật giống như trong nhiều lớp vòng vây lại vì hắn chừa lại một lối vào, không hề phòng hộ tùy tiện ra vào, chính là đang chờ hắn đến.
Một ống kim loại gần mặt đất ở góc tường khóa sinh viên trẻ bằng còng tay. Bên cạnh có một bát cơm nguội còn sót lại, nhìn bề ngoài và màu sắc nhão nhoét là biết mùi vị không ngon, khó nuốt. Phương thức như vậy trói buộc con tin, thuận tiện cho sinh viên này tiện tay tiếp cận cơm và nước trên mặt đất, không đến mức đói chết, nhưng cũng rất tra tấn người khác.
Cậu sinh viên tội nghiệp thậm chí không thể ngồi thẳng lưng nên chỉ có thể nằm cuộn tròn một bên, gối đầu lên đôi tay đầy sẹo.
Bùi Dật lẳng lặng đi tới trước mặt đối phương, cho đến khi tay anh chạm vào mặt thiếu niên, Ninh Phi Ngữ giống như một con cút sợ hãi, nao núng mở mắt, nghĩ rằng mình sẽ bị người đánh đập, bắt nạt như bao cát để trút giận.
“Còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975080/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.