Sâu trong nhà hát, nơi che giấu những âm mưu tội ác cùng những hình phạt bức cung.
Phía sau bức màn khổng lồ màu xanh lá cây, ở trong lồng sắt khổng lồ nuôi mãnh thú của đoàn xiếc. Chỉ có điều lúc này, cái lồng không có gấu, sư tử, hổ, báo, hay bầy khỉ con, mà là hai con người to lớn, biết kêu gào, thậm chí kêu rất thảm thiết.
Một con báo đốm bò trên mặt đất, đi đi lại lại bằng lòng bàn chân, cổ bị xích sắt bên trói lại, chốc chốc nhảy lên không trung lao vào cái lồng!
Những tấm lưới gỉ sét kia như không còn đỡ được sức ép kinh hoàng, dưới móng vuốt của con mèo lớn đang run lên bần bật, sắp vỡ tan tành rồi sụp đổ bất cứ lúc nào. Trong lồng sắt người trẻ tuổi đột nhiên bùng nổ âm rung thét chói tai, sau đó gào khóc.
“Nghe không thấy, không ai có thể nghe thấy, chúng ta hiện tại ở sâu trong đại dương, ngươi kêu lớn tiếng chút ha ha ha ——”
Chàng sinh viên trẻ khóc đến mặt đều hoa, vai của họ co lại thành một khối rất mỏng. Máu mũi, bụi bặm kết hòa với những giọt nước mắt sợ hãi, đem một đống tàn nhang trên mũi đều gom lại với nhau, ngũ quan vặn vẹo.
Người bình thường thần kinh yếu đuối, đều là thân thể máu thịt cha mẹ sinh ra, bất hạnh rơi vào trong tay kẽ điên, có ai thật sự không sợ chết?
“Giáo sư! Giáo sư! A a a —— “
“Không, không, thả hắn đi đi, hắn thật sự cái gì cũng không biết, các người thả sinh viên của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975074/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.