Ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ dính đầy máu trên mạn tàu, loại bỏ màu sắc của hoa văn màu lam sậm trên hành lang.
Cánh cửa cabin gắn trên tường hành lang có cạnh hơi lõm vào, nhưng trong mắt Chương tổng lại có khác thường, trực giác anh ta cảm thấy nơi này có vấn đề.
Anh nheo mắt đi đến gần để phân biệt, cạnh cửa sắt rỉ sét loang lổ, nơi này ban đầu bám bụi dày đặc hiện lại có vài vết chạm rõ ràng, đã có người động đến cánh cửa, anh vô tình chạm vào bụi. Ha ha
Chương Thiệu Trì dùng tư thế đề phòng một chân ở phía trước, một chân ở phía sau, khuỷu tay chống lại cánh cửa, dùng ngón tay phải phát lực nắm chặt chổ lõm trên cạnh cửa cabin.
Nơi này không biết từ ngày tháng năm nào tích góp được một đống tro tàn, “Phốc phốc phốc”, từ khung cửa bốn phía tất cả đều rơi xuống, cửa sắt lập tức, “Loảng xoảng” một tiếng bị anh ta kéo ra. Ngay sát trước mặt hắn, cánh cửa bật ra, vị thủ hạ nanh sói thân hình bưu hãn cường tráng như trâu dưới tay “Con gấu sa mạc” thẳng như một cương thi dữ tợn lấy tư thế đỉnh thái sơn đổ sụp vào mặt anh ta!
Chương tổng cơ hồ bị thân hình cứng đờ của Nanh sói trực tiếp đập xuống đất.
Giật mình nhung vẫn rất linh hoạt, trở mình một cái liền tránh ra, anh trơ mắt nhìn, giống như bao khoai tây thối hình người “Xì” chụp trước mặt anh.
“……”
Vạn phần kinh ngạc, một chữ cũng không nói nên lời.
Chương tổng không lên tiếng đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dich-ngu-chung/975070/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.