Thái y nhanh chóng đến, trên trán rịn một lớp mồ hôi. Vừa đi vào thiên điện, ông định quỳ xuống hành lễ lại bị Hoàng đế lạnh giọng quát, “Lúc nào rồi còn hành lễ? Lập tức xem bệnh Hoàng quý phi!”
Thái y tuân lệnh, bước nhanh đến phía trước bắt mạnh, thấy Hoàng đế đã cuốn ống tay áo quý phi lên, trên cổ tay còn đặt một chiếc khăn tay màu vàng sáng, thái độ cẩn thận che chở từng chút một.
Nhìn ra tình cảnh này, Thái y càng không dám lơ là, dùng mười hai phần tinh thần đối phó.
Chu Vũ Đế lui về một bên, khoanh chặt tay, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khuôn mặt trắng bệch của Tang Du, như thể chỉ cần chớp mắt, nàng sẽ biến mất không thấy đâu nữa.
“Hoàng thượng, Hoàng thượng…” Lương phi gọi vài tiếng cũng không thấy Hoàng thượng có phản ứng, đôi mắt lóe lên, to gan bước đến kéo ống tay áo của hắn.
“Chuyện gì?” Chu Vũ Đế đột nhiên phất tay áo, nhìn vị Lương phi ngã trên mặt đất, đáy mắt tăm tối bắt đầu bùng lên sát khí khiến Lương phi kinh hãi.
“Hồi Hoàng thượng, thần thiếp chỉ muốn hỏi điện tuyển nên giải quyết như thế nào bây giờ?” Lương phi cố gắng đứng dậy, vành mắt đỏ ửng. Vừa rồi Hoàng thượng thật đáng sợ, còn chưa chạm được vào ống tay áo ngài, biểu cảm tàn nhẫn như vậy như thể muốn giết mình. Chẳng lẽ ngay cả tư cách chạm vào ngài mình cũng không có hay sao?
“Đợi Hoàng quý phi tỉnh lại rồi nói, các ngươi lui đi!” Chu Vũ Đế đè giọng xuống, ngữ khí đã mất hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dau-khong-bang-nuoi-cun/1467473/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.