Ba người lập tức đứng dậy hành lễ, Chu Vũ Đế lại nhanh tay ngăn lại.
“Không cần đa lễ, ngồi đi.” Kéo tay Tang Du ngồi xuống ở ghế chủ vị, lại thấy đôi mắt đỏ hoe của nàng, hàng mày rậm của hắn nhíu lại, ngón tay xoa xoa mắt nàng, dịu dàng an ủi, “Cha và con gái gặp nhau vốn là chuyện tốt, sao nàng lại khóc thế?”
“Thiếp rất vui.” Mạnh Tang Du nắm tay hắn, khẽ khàng nói. Bởi vì cha bình an trở về, lại vì hắn để mình và cha gặp nhau, nụ cười bây giờ của cô hoàn toàn chân thành, ánh mắt ấm áp không hề vẩn chút hư tình giả ý nào.
“Vui cũng khóc, sao giống trẻ con như vậy?” Chu Vũ Đế bị nhìn đến nóng cả tim, đầu ngón tay nắn nắn mũi nàng, ngữ khí chiều chuộng không nói nên lời.
Thấy ánh mắt chăm chú khác thường của Đế vương nhìn con gái mình, Mạnh quốc công hạ tầm mắt, tâm tư chuyển động. Cùng là nam nhân, cũng có tình cảm sâu nặng với thê tử, sao ông không biết hàm nghĩa của ánh mắt đó? Hoàng thượng đã sa vào lưới tình của con gái, chẳng phải vì trấn an mình, chuyện này không thể nghi ngờ được.
Không phải ông đã nói con gái mình ưu tú đến mức nào sao? Nếu Hoàng thượng chướng tai gai mắt thì quả là hắn có mắt không tròng!
Nghĩ đến đây, Mạnh quốc công tự hào cười, trái tim dần dần tĩnh lại, trò chuyện vui vẻ cùng Đế vương. Đợi đến gần trưa, nhắc đến thê tử vẫn còn ngóng trông nơi nhà, ông cùng con trai đứng dậy cáo từ, Đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dau-khong-bang-nuoi-cun/1467464/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.