Hai người quá sát nhau, Chu Vũ Đế lại cố sức nghiêng nghiêng người khiến khoảng cách không ngừng thu hẹp, hơi thở phả ra những cuộn sương mù màu trắng ngà tan biến trong không trung quấn quít, tuy hai mà một, đùi kề cận truyền đến nhiệt độ cơ thể âm ấm, bắt đầu có cái gọi là mờ ám đen tối, đậm đặc lan tràn giữa hai người.
Mạnh Tang Du bị ánh mắt kẻ kia nhìn quá mức tập trung, quá mức sâu thẳm, quá mức chăm chú đến mức không được tự nhiên, cứ thế mà dựa mình vào ghế, muốn thoát khỏi tình trạng hô hấp quyến luyến như thế này.
“Trẫm muốn ăn cháo gà nấm hương, thêm một chút măng khô.” Bàn tay mạnh mẽ của Chu Vũ Đế đặt trên đùi nàng, lại nắn nắn bóp bóp phần thịt mềm mềm trên đó, thái độ thân thiết như thể hai người đã bên nhau như vậy một ngàn lần một vàn lần.
“A?” Mạnh Tang Du giật mình, sau đó mới có phản ứng, múc một muỗng cháo gà, bỏ thêm miếng măng khô đưa đến bên miệng hắn. Thấy hắn nheo mắt lại, biểu cảm vô cùng hưởng thụ vô cùng sung sướng, cô cẩn thận quan sát từng đường nét trên khuôn mặt tuấn mỹ kia, cố tìm ra một chút sơ hở có thể chứng minh thân phận hắn.
Lúc thì âm trầm khó dò, lúc thì thân thiết tự nhiên, cô sắp bị gã đàn ông này đẩy vào hồ đồ.
“Trẫm ăn xong rồi, để đó đi.” Chu Vũ Đế phất tay, khóe môi nhếch lên nụ cười thỏa mãn. Mấy ngày nay ăn không biết ngon, ngủ không biết sâu, lúc nhìn thấy Tang Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-dau-khong-bang-nuoi-cun/1467438/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.