Lục Chiêu Bạch nghe thấy động tĩnh lập tức thức dậy, xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trông thấy Triệu Vô Sách đang chật vật né tránh các cơ quan.
Y xùy một tiếng, miệng nói đáng lắm, đoạn xoay người trở về tiếp tục ngủ.
Đáng tiếc không chờ y ngủ say, kẻ trộm hương trộm ngọc đã đẩy rèm mành cửa sổ ra, cả người xây xước nhảy vào.
"A Bạch ngủ ngon như vậy, mộng đẹp không muốn tỉnh à?"
Giọng nam nhân xen lẫn ý đùa, Lục Chiêu Bạch quay đầu lại, thấy hắn đã ngồi chễm chệ trên án thư của y trước cửa sổ, mặt mày phong lưu ngả ngớn.
Lục Chiêu Bạch trở mình ngồi dậy, ngữ khí khó chịu: "Xác thật làm mộng đẹp —— mơ thấy điện hạ chết. Đáng tiếc, mộng trái ngược với hiện thực."
Mặt y như đang ghi rõ mấy chữ tại sao ngươi còn chưa chết, Triệu Vô Sách đã nhảy xuống từ án thư, tiện tay đặt vò rượu lên bàn, thong dong đi đến trước giường Lục Chiêu Bạch, cười với y: "Mở miệng đã khẩu nghiệp, A Bạch, đáng tiếc cho một chất giọng hay thế này."
Hắn nói đến đây, vui vẻ ghé lại sờ sờ mặt đối phương: "May mắn ta không ngại, hẳn là thần Phật cũng sẽ không trách ngươi."
Lục Chiêu Bạch nghiêng đầu tránh thoát, lùi vào trong góc giường, cảnh giác hỏi hắn: "Ngươi tới làm cái gì?"
Triệu Vô Sách ăn đậu hủ thất bại, tỉnh queo ngồi xuống giường, mở miệng trêu chọc y: "Đêm khuya lẻn vào, đương nhiên là trộm hương trộm ngọc, bằng không có có thể đến làm chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chong-den-ben-cua-so-phia-tay/2948291/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.