Nói rôi Cô Dạ Cân liên nhằm mắt, thản nhiên nhận lấy cái chết.
Nhưng, Tiêu Thành lại buông lỏng anh ra.
Cố Dạ Cẩn ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành.
Tiêu Thành nói: “Cố Dạ Cần, tôi hiện tại không muốn mạng của cậu, về sau phạt cậu dùng xuống thời gian nửa đời yêu Linh Linh thật tốt, hễ tôi phát hiện cậu đối tệ với con bé dù chỉ một chút, tôi sẽ lập tức tới lấy mạng của cậu.”
Nói xong, Tiêu Thành rời đi.
Có Dạ Cần đứng tại chỗ nhìn bóng xe Tiêu Thành rời đi, thật lâu không hề động.
Lúc này Lục Hàn Đình tiến lên, vỗ võ vai Cố Dạ Cẩn: “Váng đầu hay là vui đến điên rồi, Diệp Minh toàn quyền phó thác em gái Diệp Linh của mình cho cậu, Diệp Minh nhận cậu rồi đó, yêu hết tất cả những gì Diệp Linh yêu, Diệp Minh là người anh trai tốt nhất trên đời này.”
“Kỳ thực, cái này không chỉ là cuộc sống mới của Diệp Linh, cũng là cuộc sống mới của cậu, mây mù đã qua, mai sau đều là nắng ấm, cố lên! Từ biệt với quá khứ, con của cậu ở trong bụng Diệp Linh mỗi một ngày khỏe mạnh trưởng thành, cậu về sau phải… Không phụ năm tháng, không phụ yêu.”
Diệp Linh theo Hạ Tịch Quán đi tới một cái trấn nhỏ, nơi đây phong cảnh tươi đẹp, bốn mùa như mùa xuân, cô định cư ở chỗ này.
Vết sẹo trên má phải Diệp Linh vẫn mãi chưa lành, lúc vừa đến đây, các bạn nhỏ hàng xóm đuổi theo sau lưng cô gọi – chị xấu xí.
Song đám nhóc kia nhanh chóng bị bố mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/405791/chuong-2089.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.