Lâm Thủy Dao nhìn cô con gái suy yếu như tưởng chừng một giây kế tiếp sẽ ngã xuống, nhìn cô con gái đang không ngừng cầu xin bà, bà ngẳng mặt, bức nước mắt trong hóc mắt trở về, bà nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đã chỉ chít nếp nhăn của Hạ Tịch Quán, sau đó gật đầu: “Được, vậy con chỉ để ý đến việc sinh con thôi, Quán Quán liền giao cho mẹ, mẹ sẽ cứu con.”
Lâm Thủy Dao tiếp tục giải phẫu, e rằng mẹ con đồng tâm, Bì Bì sinh ra rất thuận lợi.
Hạ Tịch Quán dùng hét chút sức lực cuối cùng, đưa em gái Tinh Tinh tới thế giới này.
Ba đứa trẻ bình an khỏe mạnh ra đời.
Thế nhưng Hạ Tịch Quán ngã xuống dưới, dưới người cô chảy máu không ngừng, từ xuất huyết nhiều đến rong huyết, máy theo dõi nhịp tim vang lên tiếng còi báo động chói tai.
“Nữ vương đại nhân, công chúa điện hạ… Sắp không xong rồi!” Y tá nữ ngưng trọng nói.
Lâm Thủy Dao mặc blouse trắng dài, viền mắt bà phiếm hồng, nhưng cả người rất bình tĩnh, bà đi tới bên cạnh Hạ Tịch Quán, cúi tháp người, nhẹ giọng hỏi: “Quán Quán, con có cái gì… muốn nói với mẹ không?”
Khi đó hơi thỏ Hạ Tịch Quán đã nhẹ như lông vũ, hai mắt đã bắt đầu tan rã, cô quá đau, đau đến toàn thân chết lặng.
“Mẹ…” Hạ Tịch Quán nói: “Đưa… đưa anh cả đến cạnh Lục Hàn Đình, để thằng bé ở cùng anh ấy… đừng nói cho anh ấy biết gì cả, con chỉ muốn… anh ấy sống tốt…”
Lâm Thủy Dao gật đầu: “Được, mẹ đồng ý với con,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/404996/chuong-1293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.