Thượng Quan Mật Nhi còn có thể nói cái gì, ả chỉ có thể cứng đờ gật đầu: “Ừ.”
Diệp Linh nhanh chóng lôi Hạ Tịch Quán đi.
Trong phòng, Diệp Linh chỉ chỉ trên kệ đống áo tắm nơi nơi đó: “Nào, tùy ý chọn đi.”
Hạ Tịch Quán và Diệp Linh hoàn cảnh lớn lên bát đồng, cô có hơi bảo thủ, trừ lúc Diệp Linh kéo cô đi suối nước nóng mặc bikini ra, cô gần như sẽ không mặc bikini.
Những bộ bikini này làm cô nhìn mà hoa cả mắt.
Hạ Tịch Quán ngước mắt nhìn Diệp Linh, Diệp Linh đột nhiên đi tới du thuyền tư nhân, còn thân mật với cô như vậy, lẽ nào… Linh Linh đã biết cô chính là Hạ Tịch Quán thật rồi?
Nhưng là, sao Linh Linh biết được?
Ai đã nói cho cô ấy biết?
Phảng phát như thần giao cách cảm, Diệp Linh nâng đôi mắt sóng nước nhìn về phía Hạ Tịch Quán, vô ý nói: “Không ngờ. thằng nhóc Dịch Dịch đã lớn như vậy, quả thật không uổng công tớ thương nó, nó vẫn nhớ kỹ mẹ nuôi là tớ đây.
Dịch Dịch?
Chẳng lẽ là Dịch Dịch báo Diệp Linh tới?
Xem ra vào buỏi tối hôm đó ở biệt thự Dịch Dịch đã nhận ra cô, trong lòng Hạ Tịch Quán đột nhiên ấm áp, suy cho cùng cũng là con trai của mình, ruột thịt có khác!
Hạ Tịch Quán an lòng không ít, cô không sợ, chỉ sợ sự việc Hạ Tịch Quán thật giả này tổn thương tới các con của cô, hiện tại xem ra cô lo thừa.
Ngay lúc cô gặp phải nguy hiểm, các con của cô đã có thể tự mình đảm đương một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/404892/chuong-1189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.