Hạ Tịch Quán nhanh chóng xoay người, ngước mắt trừng anh: “Lục Hàn Đình, đủ rồi đấy, mong anh tự trọng!”
Lục Hàn Đình vươn tay giữ cằm cô: “Tự trọng? Tối qua leo lên người tôi không ngừng ma sát sao cô không nói hai chữ “tự trọng” ấy đi?”
Con ngươi linh động của Hạ Tịch Quán đột nhiên co rụt, nhanh chóng che kín môi anh.
Anh thực sự không nói được lời hay ho nào cả.
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Hàn Đình chợt sáng lên, vẻ thành thục gợi cảm của người đàn ông đúng là so với mỹ nhân tuyệt sắc kia còn câu hồn đoạt phách hơn mắy phần.
Người ta nói nữ sắc ngộ quốc, kỳ thực néu đàn ông tuần †ú, thật sự còn hơn cả phụ nữ.
Chọt, Lục Hàn Đình nhẹ nhàng mồ lên lòng bàn tay mềm mại của cô.
Hạ Tịch Quán như bị điện giật nhanh chóng thu hồi tay mình, cô định cong cẳng chạy biến.
Thế nhưng Lục Hàn Đình lui về phía sau một chút, bờ vai rộng tựa lên tường, chặn lối đi không cho cô trồn.
“Anh làm cái gì thế hả? Tránh ra!”
Cô thực sự không ngờ anh cũng có thể chơi xấu như vậy.
Lục Hàn Đình cười thật thấp, nhìn khuôn mặt như đốm lửa thiêu đỏ kia, kiều diễm tựa đóa hồng, anh vươn tay xoa mặt cô.
Dáng vẻ y hệt kẻ lưu manh.
“Đừng có sờ tôi…”
Cô hắt tay anh ra.
Hai người ngăn trong không gian thu hẹp, tia sáng bên ngoài xuyên qua kẽ hở tiến vào, anh lưu manh lấn cô, cô nai con tránh né.
Hàng mi Hạ Tịch Quán run rẩy, thực sự chịu không nỗi kiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-vo-nho-troi-ban/404867/chuong-1164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.