Edit: Sun520 – Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn
Xác nhận lời chứng, sau khi làm xong tất cả quy định trình tự, cuối cùng Cảnh Vân Chiêu cũng rời khỏi đồn cảnh sát.
Trước khi đi, bên trong này đầy tiếng nhục mạ, tiếng khóc cũng không dừng lại mà còn ầm ĩ hơn.
"Trước khi đến ông đã thông báo cho cô giáo của con, gây ra chuyện lớn như vậy mà, hôm nay cũng không cần đi trường học nữa, trở về buông lỏng một chút." Cam Tùng Bách thở dài, nhìn Cảnh Vân Chiêu, an ủi.
Cảnh Vân Chiêu gật đầu một cái, hôm nay thứ sáu, sáng ngày mốt cũng không có giờ học, mà thành tích của cô luôn luôn rất tốt, cũng đã học xong rất nhiều thứ, khó có được có thể tiết kiệm một chút thời gian, vẫn là học y thuật và võ công thì tốt hơn.
Nhất là sau khi xảy ra chuyện lần này, cô càng cảm thấy mình quá mức nhỏ yếu, nếu cô có đầy đủ thời gian luyện võ, mấy người kia căn bản không gần được người của cô, dáng vẻ này như bây giờ, mặc dù làm cho đối phương bị thua thiệt, nhưng trên mặt trên người mình cũng giữ lại không ít vết thương.
Sờ sờ vết sẹo nhỏ trên mặt, tâm trạng Cảnh Vân Chiêu phức tạp.
"Cái đó......" Cam Tùng Bách muốn nói lại thôi, suy nghĩ một chút, vẫn mở miệng hỏi: "Con gái, mặc dù trong huyện này trị an không tệ, nhưng dù sao con tuổi cũng còn nhỏ, buổi tối không nên chạy loạn, nhất là chỗ kia, đều là hẻm nhỏ tối tăm, thật muốn xảy ra chuyện gì, ngay cả một chứng cớ cũng không có......"
Cam Tùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-nu-bac-si/1270134/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.