Edit: Thanh Hưng
Từ nhà hàng đi ra đã là hơn hai giờ chiều. Mắt Hề Hi còn có chút sưng đỏ, Hạng Việt xem đồng hồ, nói đưa lqd cô trở về: "Em chờ ở đây, anh quay lại bệnh viện lấy xe."
Hề Hi nói: "Cùng đi đi, đứng ở chỗ này giống như kẻ ngốc."
"Đứng ở bên đường giống như ngốc?"
"Đứng một chỗ không có ý nghĩa."
Hạng Việt hài lòng cười, gật đầu nói: "Vậy cùng nhau đi."
Hai người sóng vai đi, lúc băng qua đường thì Hề Hi đưa tay kéo vạt áo khoác của anh, nhìn chung quanh, cho thanh~hưng~llê~quuý~đônn dù là đèn xanh cũng rất thận trọng, giống như chuột chũi đất bị hoảng sợ, làm cho người ta cảm thấy đáng yêu. Hạng Việt cười cô: "Sao lại vẫn giống như khi còn bé thế, băng qua đường cũng sợ hãi như vậy?"
Cô bĩu bĩu môi, chờ bước lên trước bậc cầu thang đối diện đường cái mới hừ hừ nói: "Em đây là vì sinh mạng mình mà phụ trách."
Lời này cũng quá khoác lác rồi, Hạng Việt không nhịn được dội nước lạnh, lạnh nhạt liếc cô một cái: "Oh, vậy sao ngày hôm trước em lại lái xe ra ngoài?" Không có bằng mà lái xe còn nguy hiểm hơn n+ lần so với băng qua đường lúc đèn xanh.
Đây thật là sai một bước hận cả đời a! Hề Hi có chút xấu hổ: "Còn không cho người ta phạm một chút lỗi a! Em còn trẻ ngu ngốc không được sao?" Đoán chừng cũng biết lời này của mình là chân đứng không vững, lại vội vàng nói sang chuyện khác, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-em-nhat/2170087/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.