Từ khi nghe thấy âm thanh trong điện thoại, Hoắc Tầm đã bắt đầu đứng ngồi không yên, giọng nói đó là của ông xã Thẩm Vi Tửu sao?
Cậu ta lau mồ hôi trên trán, đang tính chuồn đi, ai ngờ vừa đứng dậy thì thấy Thẩm Vi Tửu và ông xã của cô đi tới.
“Ngại quá, trên đường bị kẹt xe.” Đoạn Khâm nho nhã nói.
Hoắc Tầm đành phải nói: “Không sao đâu, tôi chỉ không ngờ là Vi Tửu lại tới đây cùng anh thôi.”
Đoạn Khâm không lo rằng Thẩm Vi Tửu thích Hoắc Tầm, nhưng không có nghĩa là anh cho phép Hoắc Tầm gọi bà xã mình thân thiết như vậy, anh cau mày nói: “Hoắc tiên sinh phải không? Cậu và bà xã tôi quen nhau bao lâu rồi?”
Hoắc Tầm cười cười: “Tính từ đại học thì chắc là bảy, tám năm rồi.”
Ánh mắt của Đoạn Khâm rét lạnh: “Thế nhưng bà xã tôi lại bảo rằng chỉ nói chuyện với cậu mấy câu, mà cậu đã xưng hô thân thiết như vậy, có phải không thích hợp quá hay không?”
Nụ cười trên mặt Hoắc Tầm cứng đờ.
Thẩm Vi Tửu bất đắc dĩ nói: “Hoắc tiên sinh, cậu cũng thấy rồi đấy, ông xã tôi thật sự rất nhỏ mọn, nếu Hoắc tiên sinh không ngại thì xưng hô bằng tên của tôi đi.”
Hoắc Tầm cảm thấy rất đau đầu, hai vợ chồng này kẻ xướng người hoạ, mình còn có thể xưng hô gì khác chứ, cậu ta đành gọi một tiếng Thẩm Vi Tửu một cách nhạt nhẽo.
“Đừng đứng ở đây nữa, vào thăm thầy phụ đạo đi.”
Bọn họ đẩy cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-doc-nhat/3020042/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.