*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Giải sầu? Tao chỉ lo tao không còn mạng và giải sầu nổi thôi.” Hoắc Mân đâu phải kẻ ngu, đi ra nước ngoài ngộ nhỡ có chuyện gì thì đến lúc đó cũng chỉ mình hắn là kẻ đen đủi
Ai mà biết được Hoắc Hoành có cài người của nó bên mình, đợi sóng gió qua đi thì ra tay giết mình hay không
Hoắc Mân cười lạnh lên đạn, tiếng kim loại va vào nhau khi lên đạn khiển Nhiếp Nhiên giật mình
Đạn đã lên nòng, khoảng cách lại gần như vậy, nếu như lát nữa Hoắc Mân không cẩn thận mà nổ súng, cô phải làm gì mới thoát được đây, hơn nữa còn phải không để Hoắc Hoành phát hiện.
phía bên kia, ánh mắt Hoắc Hoành không khỏi có chút run sợ, giọng nói càng lạnh lùng hơn, “Anh à, anh nên nghĩ thật kĩ
Chuyện này vốn dĩ là chuyện gia đình, nếu như bây giờ anh nổ súng, thì đến lúc ấy em và ba không có cách nào để giúp anh được đâu.” “Giúp? Mày bớt nói chuyện cười đi được không? Đến nước này rồi mà mày còn giả bộ là em trai tốt à!” Hoắc Mân cười hung ác
Lưu Chẩn đứng một bên nhìn cảnh hai anh em bọn họ đấu đá nhau, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-co-vo-quan-nhan/598090/chuong-799.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.