*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Mấy người nói bậy! Tôi không thế! Tôi không thế!” Hạ Vân Cẩm gấp tới độ giậm chân, vô cùng hoảng loạn. Cô ta hoàn toàn quên mất mình đang là con tin, bất cứ lúc nào đầu cũng có thể nở hoa.
Cô ta hận tới nghiến răng, bí mật bao nhiêu năm qua lại bị hai đứa con trai của La Thiên Nhã khai ra hết. Cơn tức này sao cô ta có thể nuốt trôi? Ánh mắt cô ta oán hận, độc ác, cơn tức trào dâng như sóng biển không ngừng nghỉ.
Nhưng mà những thứ này đều biến mất3khi cô ta bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, khó đoán của Lạc Thần Hi. Cô ta có cảm giác mình sẽ bị ánh mắt của anh giết chết.
“Chồng, anh, anh phải tin em.” Giọng nói cầu xin, không còn chút sức lực.
“Tin tưởng cô?” Khóe miệng Lạc Thần Hi nhếch lên, lạnh tới khiếp người.
“Cha, cô ta đang muốn lấp liếm đấy. Cô ta là một người phụ nữ lòng dạ rắn rết xấu xa, cô ta không phải là mẹ con! Cô ta trộm con từ chỗ Thiên Nhã về! Dùng con để trói chặt trái tim cha! Đáng tiếc, trời cao có mắt đã để con tìm được anh em song sinh của mình là La Tiểu2Bảo, Thiên Nhã mới là mẹ ruột của con!” Lạc Lăng nhìn chằm chằm Hạ Vân Cẩm bằng ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-co-vo-danh-da/3128791/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.