Sau khi hành hạ thân xác Du Mẫn, Lệ Quyên vô cùng thoả mái. Thân thể Cô giờ đây là những vết bầm tím do ả tạo mà ra
[....]
Tại căn biệt thư to lớn, ba người đàn ông nghiêm chỉnh tề, ngồi trên ghế sofa đang suy nghĩ về điều gì đó, căn phòng im lặng đến đáng sợ có thể nghe thấy tiếng hơi thở của đối phương thì bất ngờ
Thiên Ngạo lên tiếng phá vỡ sự im lặng
"Tôi nghỉ cô ta đang ở một nơi mà cô ta thường hay đến!"
"Nơi nào?" Mạc Phi và cả Hữu Kì nhìn sang anh hỏi
"Nhà của cô ta!"
[....]
Trong căn phòng đen tối âm u, một thiếu nữ đang bất tỉnh nhân sự, trên người đầy vết thương bầm tím. Vâng và người đang người ngất đó không ai khác chính là Lệ Du Mẫn
"Tạt nước cho cô ta tỉnh mau!"
Sau khi bọn thuộc hạ của Lệ Quyên tạt nước vào Du Mẫn thì cô nhã nhừ mệt mỏi hé đôi mắt mờ ra
Ả lại nắm tóc cô kéo sát gần mặt Lệ Quyên khiến cô đau mà la hét lên
"Aa..." Cô khẽ cắn răng chịu đựng sự cơn đau mà cô ta đã mang lại
"Sao? Đau hả! Vết thương trên người cô đau lắm phải không?"
Lệ Quyên cố tình nhấn mạnh chữ rồi đè mạnh vết thương của Du Mẫn, khiến cô muốn bật khóc ra ngoài
"Hahha....đau hả! Khóc hả!" Ả cười to rồi kêu hai thuộc hạ vào
"Hai ngươi vào đây" Lệ Quyên chỉ tay vào hai người trước mặt rồi quay sang cô, nụ cười đầy thâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-chieu-co-em-dam/2167901/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.